平声四韵·其十七

〔明代〕许国佐

最爱南昌尉,蹉跎白发萧。

滕王空有赋,逐客自无聊。

笑我悬弧日,烦君载酒招。

水操亭意好,携去向山樵。

平声四韵·其十七拼音版

píngshēngyùn··shí
zuìàinánchāngwèicuōtuóbáixiāo
téngwángkōngyǒuzhúliáo
xiàoxuánfánjūnzàijiǔzhāo
shuǐcāotínghǎoxiéxiàngshānqiáo

相关诗文